Sống Sao Cho Đẹp

vocation-1111Clarence Jordan (1912 - 1969) có hai bằng tiến sĩ, một về nông nghiệp và một về Kinh Thánh. Ông là người có nhiều tài năng và kiến thức sâu rộng, ông có thể kiếm tiền và tìm một địa vị trong xã hội một cách dễ dàng, tuy nhiên ông đã chọn phục vụ người nghèo.

Vào thập niên 1940, Clarence Jordan thành lập nông trại Koinonia tại Americus, Georgia. Trong nông trại này, nhiều nông dân da trắng lẫn da màu đều được tạo công ăn việc làm và đều được ông phục vụ như nhau. Vì ý tưởng này, dĩ nhiên vào thời điểm ấy, ông bị chống đối kịch liệt, đặc biệt từ những người cùng niềm tin tôn giáo với ông. Trong vòng 14 năm, rất nhiều người dân trong thành phố đã cố gắng ngăn chặn kế hoạch của ông, kể cả loại trừ ông và quấy rầy những người nghèo thuộc nông trại Koinonia. Cuối cùng vào năm 1954, quá mệt mõi vời Clarence Jordan, Ku Klux Klan (KKK) - một tổ chức phân biệt người gia màu và chống chính sách nhập cư tại Mỹ, đã quyết định loại bỏ ông Jordan. Vào một đêm tối, với vũ khí và đuốc, KKK đã đốt tất cả các căn nhà trong nông trại Koinonia và đuổi tất cả dân làng đi hết, chỉ trừ căn nhà của ông Clarence Jordan. Trong hoãng loạn đêm đen, ông Clarence cũng đã  nhận ra những giọng nói quen thuộc, trong đó có một số người cùng thuộc cộng đoàn tôn giáo với ông.

Sáng hôm sau, các phóng viên đến hiện trường để tìm hiểu sự việc. Họ gặp ông Clarence Jordan đang cuốc đất và trồng lại những cây cối đã bị tàn phá tối hôm qua. Các nhà báo hỏi chuyện, "Tôi nghe một thảm cảnh xảy đến với nông trại của ông, chuyện đầu đuôi ra sao?" Ông Clarence vẫn tiếp tục cuốc đất và trồng cây trong thinh lặng. Các nhà báo vẩn cố tìm cách lôi kéo ông Clarence vào cuộc với giọng dễu cợt, "Tiến sĩ Jordan, ông có hai bằng tiến sĩ và ông đã phí 14 năm trên nông trại này. Bây giờ không còn gì nữa. Ông nghĩ là ông đã thành công hay sao?" Ông Clarence ngừng lại, nhìn những nhà báo với giọng cương quyết ông đáp: "Thưa các ông, thành công như thập giá vậy! Tôi không nghĩ là các ông hiểu chúng tôi. Những gì chúng tôi đang làm tại nông trại này không phải vì thành công, nhưng là vì trung tín. Chúng tôi sẽ tiếp tục ở đây!" Từ ngày ấy trở đi, ông Clarence và những cộng sự của ông đã xây dựng lại nông trại Koinonia và nó vẫn phát triển cho đến ngày nay. 

Xem thêm: Sống Sao Cho Đẹp

Ơn bền đỗ

12 03 30 vocations1(21 tháng 4: ngày thế giới cầu cho Ơn Thiên Triệu)

Cũng xin nhắc lại, hằng tuần, trong lễ chiều thứ bảy và Chúa Nhật, ở giáo xứ tôi, bên Mỹ này, cha phát động và kêu gọi mọi người ghi tên "nhận Chén Thánh" đem về nhà, cầu nguyện cho ơn thiên triệu.  Hồi xưa, khi tôi còn nhỏ, thời đó tuy người ta học tiếng Nho nhiều, nhưng tôi chưa hề nghe nói tới tiếng "ơn thiên triệu", có vẻ rất ư là Nho, mà chỉ thường nghe nói tới ơn gọi hay ơn kêu gọi.  Và cứ đến khoảng tháng 10 có lễ "khánh nhật truyền giáo" thì trong nhà thờ thường hay hát

"Lúa chín đầy đồng mà thiếu thợ gặt"

Câu này, về mặt nào đó, rất là có ý nghĩa, ở xứ tôi.  Ai trồng lúa sớm thì "có lúa" về khoảng tháng 7, tháng 8.  Còn bình thường, tới tháng 9, tháng 10 hay trễ thì tháng 11, lúa ngoài ruộng đã chín.  Ai đi ruộng lúc này sẽ thấy một dãy màu vàng của màu lúa chín, sẽ ngửi thấy mùi thơm đặc biệt của mùi lúa chín.  Lúc đó, lúa đã chín đầy đồng, người ta lo gặt lúa đem về.  Những ngày này mà hát bài về "lúa chín" thì người dân xứ tôi, và cả bọn trẻ tụi tôi nữa, rất hiểu và rất là mong đợi, vì đến những ngày gần cuối năm mà "không có lúa chín" thì ... kể như đói.

Còn thợ gặt thì quả thật đây là vấn đề không có mảy may dính líu với đám trẻ tụi tôi.  Học về nghề nông thì nào là người gieo mạ, thợ cấy, thợ gặt đều có nghe biết qua, nhưng thợ nào cũng không thể có tụi tôi.  Cứ ngày hai buổi lo đi học, ngày nghỉ thì lo rong chơi thì chuyện gặt hái là chuyện xa lạ, chuyện của người khác.  Vả lại, ở xứ mình thời đó, có ai mà đi mướn đám thợ "gặt trẻ" bao giờ đâu, làm thì không thấy nhưng "tụi nó" mà tới thì chỉ có phá, chuyện gặt hái không được đặt tới thì chuyện "thiếu thợ gặt" là gì, làm sao mà biết được?

Xem thêm: Ơn bền đỗ

Xuân Về Hải Ngoại

thiep-chuc-tet-2013

Ðàn chim ríu rít hót vang

Vườn Hồng khoe sắc, bướm vàng nhởn nhơ

Vòm trời, mây trắng lững lờ

Nắng lung linh tỏa trên bờ cây xanh

Nụ Đào chúm chím mỏng manh

Mai vàng khoe sắc trên cành đón Xuân

Là người dân Việt xa gần

Hôm nay lại được một lần thảnh thơi

Xa quê mấy chục năm rồi

Xuân về, ai nấy bồi hồi, vấn vương

Những ngày còn ở quê hương

Gợi lòng nỗi nhớ, niềm thương quê nhà

Bỏ quê hương đấy đi xa

Mỗi lần Xuân đến thiết tha nhớ nhiều!

Xem thêm: Xuân Về Hải Ngoại

Rước Lễ Giùm

Eucharist The Perfect Gift Thứ hai ngày 18-7-2011, anh Hòa, một người quen của tôi ở Houston, gọi điện thọai cho tôi. Giọng anh ấy run run, xúc động:

- Anh Uyển ơi, tôi nhờ anh mời Cha đến xức dầu cho Mẹ tôi, đang hấp hối tại phòng cấp cứu của bệnh viện Mercy, San Diego.

Tôi vội vã liên lạc với Cha Quản Nhiệm của Giáo Xứ. Thật không may, lúc đó Cha đang bận việc ở một nơi, cách xa nhà thờ của Giáo xứ đến 40 phút lái xe. Nhưng Cha trấn an tôi:

- Ông chờ tôi ở Giáo Xứ, tôi sẽ về ngay.

Ba mươi phút sau, cha về đến Giáo Xứ. Cha vui vẻ nói với tôi:

- Chưa bao giờ tôi lái xe nhanh như hôm nay.

Rồi Cha bảo tôi:

- Ông để xe ở đây, cùng đi với tôi một xe cho tiện.

Xem thêm: Rước Lễ Giùm

Thư Hàng Tháng

Để nhận được những tin tức của Truyền Thông, xin hay ghi danh:

Liên Lạc Toà Báo

  • Tel. (562) 424-2041

Nối Kết

   

youtubetvastm

Bạn đang ở: Home Toà Báo Thơ Văn và Học Hỏi