Warning: include(/home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/media/mailto/header.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php on line 2

Warning: include(/home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/media/mailto/header.php) [function.include]: failed to open stream: No such file or directory in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php on line 2

Warning: include() [function.include]: Failed opening '/home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/media/mailto/header.php' for inclusion (include_path='.:/opt/php52/lib/php') in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php on line 2

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cookie - headers already sent by (output started at /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php:2) in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/joomla/session/session.php on line 537

Warning: session_start() [function.session-start]: Cannot send session cache limiter - headers already sent (output started at /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php:2) in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/joomla/session/session.php on line 537

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/libraries/import.php:2) in /home2/joethle/public_html/mehangcuugiup/plugins/system/jat3/jat3/core/parameter.php on line 107
Yếu Tin chuyển hóa Mạnh Tin qua "mẹ Yên"

Yếu Tin chuyển hóa Mạnh Tin qua "mẹ Yên"

Yếu Tin chuyển hóa Mạnh Tin qua "mẹ Yên"

vietnamese-mother-and-children"Mẹ Yên" trải qua mấy đời chồng mà vốn không bình yên. Ðời mẹ là chuỗi dài may mắn và bất hạnh: Thời cao điểm vượt biên, "con bé Yên" nhờ đẹp người đẹp nết nên được một ông bà chủ cho xuống tàu không mất tiền. Tới đất liền thì Yên bị con trai của ông bà  hãm hiếp tàn bạo. Yên mang thai. Chàng buộc Yên phá, nếu không thì sẽ giết. Yên đau đớn cả thể xác lẫn tâm thần. Nhưng rồi bừng lên Cậy Trông Phó Thác, thà chết mà không giết con. Chàng buộc Yên phải thưa với cha mẹ là nàng yêu chàng, "đòi" chàng nên có thai. Miễn sao giữ được thai, nên Yên làm theo. Bị khinh khi, nhưng nàng thấy yên lòng vì có Lễ Hôn Phối. Sau khi thêm hai con nữa thì chồng chị ly dị, để chạy theo người khác. Những lúc hưu quạnh cô đơn, chị Yên ôm lấy Thánh Giá hoặc Tượng Ðức Mẹ, cảm nghiệm Chúa và Mẹ thật gần gũi, cho chị sức mạnh để đứng vững trong cảnh bị chồng bỏ, nhưng nhiều đàn ông theo đuổi.  

Trong các đàn ông say mê chị Yên, có anh Bình là đạo đức, bình tĩnh. Anh lại biết phẩm trật trong Ðạo, thưa trình xin được giấy huỷ hôn, làm Phép Cưới sốt sắng linh thiêng.      

Tưởng vậy là bình yên, nhưng lại dồn dập các bận tâm khác. Anh Bình yêu thương ba đứa con riêng của chị như con ruột, nhưng anh bị đứt ruột vì chúng. Trai lớn là Triều, 23 tuổi; gái giữa là Thuỷ, 20 tuổi; và trai út là Thạch, 19 tuổi.

Triều gặp đâu hay đó, trôi dạt như sóng triều dâng. May là chàng thương mẹ; không thích học, dửng dưng việc đạo, nhưng học "cho mẹ vui", "đi Lễ cho mẹ vui", v.v. Ðã hẹn hò với một cô gốc Do Thái, nói thẳng "nếu Triều muốn cưới em thì phải chịu Cắt Bì". Mẹ Yên nhỏ nhẹ rằng "nếu con nhất định cưới thì mẹ đành chịu mà không vui". Triều buồn, nhưng trả lời "con bỏ cho mẹ vui". Tưởng vậy là nhẹ nhàng, nhưng đó là gánh nặng lâu dài vì chàng thiếu tự chủ, luôn dựa vào mẹ. Xưa Triều còn bé, mẹ Yên đã không yên lòng, nay to con lớn xác, mà mẹ Yên vốn lo sợ vì chàng nhấp nhô, không biết trôi dạt về đâu. 

 

Gái Thuỷ và út Thạch là cộng chung giữa cha và mẹ, một cộng chung làm mẹ Yên ray rứt đau lòng. Khuôn mặt và nụ cười giống mẹ, nhưng tâm tính giống cha, buông thả ích kỷ.

Thuỷ 20 tuổi mà chưa xong Trung Học vì ham chơi, lại giao du nhiều với con trai hơn con gái. Rồi lúc nào cũng ngủ. Ngồi làm bài là ngủ say sưa. Nhưng nếu điện thoại reo, nếu lên internet, mở email, nhất là vào phòng "Truyện Gẫu - Chat Room", thì Thuỷ thật tỉnh táo. Lúc mẹ Yên đang băn khoăn về con thì nhà trường gửi giấy, báo cho biết Thuỷ nhiều lần bỏ lớp không lý do. Nếu còn tái phạm sẽ bị đuổi vĩnh viễn.

Mẹ Yên bàng hoàng khi thấy con gian dối che đậy. Mẹ bỏ các việc, lái xe đến nhà thờ, phủ phục trước Mình Thánh Chúa, đăm đăm nhìn lên Nhà Tạm. Mẹ miên man, hút hồn. Sau những giây phút tha thiết cầu nguyện bằng sự hiện diện nhiều hơn là bằng lời nói, mẹ thấy bình yên hơn, phó thác hơn, thanh thản hơn. Rồi mẹ bừng lên sự khôn ngoan tế nhị để cư xử ích lợi cho Thuỷ chứ không chỉ để bớt nặng nề cho mình.

Về nhà, mẹ lo bữa tối đơn sơ nhưng vừa miệng chồng con. "Mọi việc là cầu nguyện" và "cầu nguyện trong mọi việc", mẹ Yên nấu cho gia đình như nấu cho Chúa, Ðức Mẹ, và Thánh Cả Giuse. Càng lý luận thì Thuỷ càng xa, nên mẹ tự nhủ "Lời nói lung lay, Gương bày lôi kéo". Mẹ tìm cách làm gương lành để Thuỷ nghiệm thấy mẹ hy sinh tận tuỵ vì con, chứ không chỉ ra lệnh mà mình không làm.

Tối đến mẹ chỉ nói chuyện vui, không nói chuyện buồn. Không đả động tới việc Thuỷ bỏ học, nhà trường gửi thư cảnh cáo và Thuỷ có thể bị đuổi.

Ăn xong, gia đình cầu nguyện như thường: ngoài ít kinh ngắn cần thiết, thì cầu nguyện bằng Thánh Kinh. Sau khi kết thúc bằng kinh Cảm Ơn thì mẹ Yên ôm từng con vào lòng, chúc mỗi người ngủ ngon. Mẹ áp dụng cách thức cầu nguyện qua Thánh Kinh, và cách này đã thay đổi chính mẹ, gái Thuỷ, và cả út Thạch như sẽ thấy.

Hôm sau mẹ Yên bỏ việc làm, ở nhà dọn ăn sáng cho Thuỷ, tự chở con đi học. Thuỷ hét lên: "Sao lạ vậy? Mẹ không đi làm à?" Mẹ Yên vừa nói vừa trao cho Thuỷ tờ giấy: "Con đọc thư của nhà trường đi". Trong khi Thuỷ liến láu nhìn trang thư, thì mẹ Yên... yên lặng cầu trong lòng "Giêsu, Maria, Giuse. Con mến yêu. Xin cứu chữa con gái con - Giêsu, Maria, Giuse. Con mến yêu. Xin cứu chữa..." Lúc Thuỷ trả lại thư, thì mẹ Yên kéo vào lòng, nói nhè nhẹ: "Mẹ thương con, không la con. Mẹ chở con đến và ở tại trường với con. Khi con học ở trong, thì mẹ ở ngoài, cầu nguyện cho con. Khi con ra nghỉ, thì mẹ mua nước cho con. Khi tan học thì mẹ chở con về và lo bữa ăn cho con, v.v.".

Thuỷ giẫy giụa như bị điện giật. Và em bị điện giật thật. Không phải điện vật chất, mà là điện tình thương. Ðiện Niềm Tin Vững Mạnh của mẹ Yên. Mẹ lắp bắp "Giêsu, Maria, Giuse. Con mến yêu..." Thuỷ lắp bắp theo ..."Con mến yêu".

Từ lâu mẹ Yên không được nghe Thuỷ tự ý cầu nguyện. Nay nhìn con chăm chú, mắt lim dim. Ðầu cúi xuống. Tay chắp lại giống mình. Mẹ Yên cảm động: "Cảm ơn con. Mẹ hằng liên lỉ cầu xin, và bây giờ mẹ cảm nghiệm thấy Chúa và Ðức Mẹ đang dẫn dắt con thật nhiệm mầu".

Qua Niềm Tin vững mạnh của mẹ Yên, Thuỷ thay đổi từ Yếu Tin sang Mạnh Tin.

Nhưng cơn sóng gió từ con gái vừa qua, thì lại ập tới sóng gió từ út trai.

Thạch nhanh trí, xảo quyệt, tìm lợi cho mình dầu thiệt cho người, cả thiệt mạng. Chàng thách với bạn rằng "Hãy để tao thấy đứa con gái mê mày, rồi tao chỉ - búng ngón tay - là nó mê tao, van xin tao cưới nó, nhưng tao để nó cưới mày, để mày hưởng đồ thừa của tao".

 Út Thạch ngang tàng như vậy thì mẹ Yên đứng ngồi không yên. Sau những đêm dài mất ngủ, lần Chuỗi Môi Khôi, ban ngày dự Lễ, Chầu Thánh Thể, thì điểm nổi bật là mẹ Yên say mê cầu nguyện với Thánh Kinh. Chị kiên tâm áp dụng ba chữ "Ðọc, Chọn, Niệm": đó là (1) Ðọc một đoạn Thánh Kinh ngắn (nếu chưa sẵn đoạn hợp ý, thì mở "bất ngờ" 3 lần, mỗi lần đọc chừng 3 hàng, sau đó đọc kỹ đoạn tương đối hợp hơn); rồi mẹ Yên (2) Chọn một câu ngắn (câu dài cũng khôn ngoan chuyển thành ngắn); sau hết mẹ Yên (3) Niệm, hay "lặp đi lặp lại nhiều lần".

Lần nọ mẹ Yên đọc đoạn Ðức Giêsu hiện ra với các môn đệ và phán "Bình an cho anh em"... Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần..." (cf. Jn. 20: 19-23). Rồi mẹ Chọn chữ "Bình an" và Niệm khoảng 30 lần "Bình an - Bình an - Bình an, v.v."  Trong khi niệm "Bình an, Bình an..." thì mẹ dồn tâm tư vào câu đang Niệm [như "Bình an", hoặc "Hãy tỉnh thức và cầu nguyện(Mt. 26:41), hay "Hiền lành và khiêm nhường" (Mt. 11: 29), v.v.]

       Thử thách thật lớn mẹ Yên phải chịu, là càng nhẫn nại, nhịn nhục, càng dùng Lời Chúa để cầu nguyện trước Mình Thánh, thì út Thạch lại càng ngang ngược.Trước út chỉ nham nhở tình dục lén lút, sau công khai mang... gái điếm (!) về nhà. Mẹ nghiêm túc bảo: "Mẹ vốn yêu thương con, nhưng không nhận việc tội lỗi con làm. Mẹ không kêu cảnh sát đuổi con ra khỏi nhà, nhưng mẹ đau đớn còn hơn là con cầm dao đâm thấu ngay tim! Lạy Chúa, xin tha cho con của con đã xúc phạm tới Chúa và nghiền nát tim con!!!"

Sau khi thỏa mãn thú tính và nhục mạ mẹ Yên, út Thạch lái xe như điên để chở gái điếm... về ổ điếm. Trên đường, út bị lật xe nhiều vòng. Xe tan tành. Tưởng út đã chết vì xe nát bấy. Cảnh sát phải kêu hãng cưa xe, mở lỗ hổng để kéo út ra. Cơ thể an toàn. Trí khôn tỉnh táo. Chỉ gẫy xương chân. Còn cô điếm hôn mê bất tỉnh. Ông cứu hoả thốt lên "phép lạ" vì 100% coi như phải chết.

Mẹ Yên ôm út Thạch như ngày xưa còn bé. Lâu lắm rồi, bây giờ mẹ lại nghe út gọi: "Mẹ ơi, con khát". Mẹ Yên cúi xuống, nói sát vào tai út: "Mẹ khao khát con Tin Cậy Chúa. Chúa khao khát con vững tin để ăn năn thống hối". Nước mắt lăn trên má Thạch: "Con xin lỗi mẹ! Con tin Chúa tha! Mẹ tìm Cha cho con Xưng Tội!"

Cây xanh thì lá cũng xanh,

Cha mẹ hiền lành để đức cho con.

Yếu Tin chuyển hóa Mạnh Tin,

Ơn Chúa muôn nghìn, qua mẹ nêu gương!

 

Lm. Phêrô Chu Quang Minh, SJ

 

 

 

Thư Hàng Tháng

Để nhận được những tin tức của Truyền Thông, xin hay ghi danh:

Liên Lạc Toà Báo

  • Tel. (562) 424-2041

Nối Kết

   

youtubetvastm

Bạn đang ở: Home Toà Báo Niềm Tin và Gia Đình Yếu Tin chuyển hóa Mạnh Tin qua "mẹ Yên"